Lạc Lõng

0
16

Đêm nay nhớ ai? Gạt tàn đầy!
Căn phòng hiu quạnh khói như mây
Mưa rơi chi cho nơi đây thêm héo?
Gió đến làm gì mà vượt nẻo đường xa?

Nơi đây mình ta, cô đơn, trong ngày mưa sa bão táp
Mưa ướt bên thềm, mà tim, khô ráp đau thương
Nỗi nhớ vấn vương, rơi trên bờ tim phủ đầy sương lạnh
Đôi lúc chạnh lòng, nhưng khe phòng, bốn góc rêu phong

Thì còn gì nữa mà mong?
Người với người đã đến hồi cháy bỏng
Lẻ loi đêm dài ta đành mình lạc lõng
Rồi những ngày dài đòng đõng, cũng mình ta

Ôi!
Thân đàn ông ta ngại chi phong ba – mưa gió?
Cớ sao hồn cứ trông ngó tình yêu?
Để thân tàn gầy guộc liêu xiêu
Rồi sức cũng tàn, tâm hồn thì cô liêu, điên dại

Thôi thì…
Xin ở lại, hỡi tình yêu, xin ở lại!
Ở lại trong trọn vẹn trái tim
Để ta đem chôn xuống góc tối nỗi niềm
Rồi ta bỏ hoang nơi sâu trong tiềm thức…

Bình chọn

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây