Tỉnh Giấc

0
27

Tỉnh giấc trăng lên quá đỉnh đầu
Mơ hồ không biết đã bao lâu?
Lơ quơ điếu thuốc rồi tự hỏi
Cớ sao tỉnh dậy thấy u sầu?

Mưa đầu chiều làm ta chán chường
Nên thiếp đi cùng với vầng dương
Khép thương khép nhớ trong giấc ngủ
Vẫn gặp trong mơ cuối con đường

Nỗi nhớ vô thường lắm vấn vương
Nhìn hàng cây nhìn khắp phố phường
Đâu đâu cũng dáng em trong ấy
Đâu đâu cũng bóng hình anh thương

Khổ thay cho cơn mộng yêu đương
Cũng muốn mơ một mối tình hường
Nhưng cơn mưa chiều vô tình xóa
Để anh giật mình ôm tơ vương…

Bình chọn

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây