Quán Lạnh

0
77

Mùa thu đến chậm như chưa đến,
Lá vội rơi theo gió vội vàng,
Sương đã dâng lên, chiều lắng xuống,
Bến đò đã tắt chuyến sang ngang.

Đem theo cát bụi đường xa lại,
Tráng sĩ dừng chân khẽ thở dài.
Hơi lạnh đầm đìa trong quán lạnh,
Người ta đóng giở chiếc quan tài.

Chậm chạp trăng liềm nhô khỏi mông,
Ánh ngà vắt sữa xuống ngàn sương.
Đêm nay tráng sĩ không nơi trọ,
Nằm tạm qua đêm quán dọc đường.

Bình chọn
Bài trướcRượu Xuân
Bài tiếp theoNhặt Nắng

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây