Tơ Trắng

0
74

Tặng T. Đ.

Tơ gạo phương xa tản mạn về,
Gió vào, đồng lúa chín vàng hoe.
Một con diều giấy không ăn gió,
Õng ẹo chao mình xuống vệ đê.

Nàng đi trong nắng và trong gió,
Hương lúa thơm thơm vướng bước chân.
Tơ gạo lẳng lơ (hay bắt chước?)
Vương vào mái tóc, vướng vào chân.

Nàng dừng bước lại khẽ giơ tay,
Toan gỡ tơ ra trả gió bay.
Nàng nghĩ: “Vương chi tơ trắng nữa!
Tơ hồng ta sớm lỡ xe dây.”

Song nàng lại nghĩ: “Tự ngày xưa,
Chôn chết yêu đưng, đến tận giờ.
Gặp gỡ, hẳn duyên trời định trước,
Tội gì chẳng để tóc vương tơ ?”

Tơ trắng vương trên mái tóc nàng,
Đưa nàng sang trọn chuyến đò ngang …
Yêu đương sống lại, con người ấy
Lại thấy đời tươi tựa nắng vàng.

Bình chọn
Bài trướcTương Tư
Bài tiếp theoThư Cho Chị

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây