45 Bài Thơ Tình Hay Về Mưa Khiến Lòng Ta Cô Đơn Thổn Thức

0
233

Mưa luôn là một điều gì đó trong sâu thẳm tâm hồn của mỗi chúng ta, nó gợi về những nỗi buồn khắc khoải, những kỷ niệm xưa mờ, những ngày tháng ngu ngơ, khờ dại. Nhưng vì lý do nào đó, người ta vẫn yêu mưa, mưa vẫn là chủ đề của thi thơ muôn thuở.

Mưa là những nỗi buồn chẳng thể nói được nên lời, mưa luôn là điều gì đó rất đặc biệt với những gã cô đơn như chúng ta. Và hôm nay, để giải tỏa những cảm xúc lạ lùng ấy, mời các bạn cùng xem qua và thưởng thức 45 bài thơ tình hay về mưa cô đơn và rất tâm trạng sau đây.

1, Mưa Giết Một Mùa Trăng

Mưa thế này đêm đến biết còn trăng?
Hay sương khói bủa giăng đầy lối phố
Những gốc cây sẽ nhuốm màu lá đổ
Tim hao gầy bão tố, máu tình rơi?

Mưa cho sầu nằm bệnh khóc tình đau
Duyên yêu xưa vương vấn níu chân sầu
Ngã ba đường hắt hiu hình bóng lạ
Tự buổi nào ta đã lạnh lùng nhau?

Ha! Tim đau đớn lòng ta vui quá!
Mưa thênh thang hồn ứa lệ đong đầy
Đây con đường in bóng nước chân mây
Mưa bất tận trải dài trong khóe mắt

Tình trỗi dậy từng cơn bong vết cắt
Thôi rồi đây trăng chết giấc mơ trưa
Người gỡ hết tình xưa, ta trói chặt
Phương trời nào người quên hết hay chưa?

Ôi trong lòng, ngoài phố, ở đâu mưa?
Uớt cõi lòng mà hanh khô vạt áo
Chân ta bước u mê về hư tạo
Mưa thế này, chắc chết một mùa trăng…
(Huỳnh Minh Nhật)

2, Em Về Phố Ấy Chiều Mưa

Em đi về phố ấy chiều mưa
Trời thu bụi giăng mờ khắp ngõ
Tóc mây hường đưa theo nhịp gió
Trải mù sương lên ánh mắt người

Em đi về phố ấy cùng ai?
Ta bâng khuâng nhớ một dung hài
Lời dối trá chưa trao tròn vẹn
Khúc hẹn thề đã đợi ngày mai

Ta yêu nhau mới ba màu áo
Phút giã từ vàng vọt thu ngâu
Khói thuốc rớt ngã ba đường nọ
Cay lệ nhòa đáy mắt em sâu

Em buồn không sao đã qua cầu
Để ai sầu lạc bước đường câu
Mưa rơi đều đôi vai gầy nhỏ
Bóng hoàng hôn vội khuất ngang đầu

Trời tháng sáu đìu hiu trầm mặc
Mây ráng hồng hiu hắt bơ vơ
Vì hương tóc mãi còn xao xuyến
Nên nỗi buồn còn hóa thành thơ

Rồi hôm nay lang thang phố vắng
Tháng sáu buồn gợi nhớ tình xưa
Chà! Tháng sáu, lòng ta chợt nhớ:
“Em đi về phố ấy chiều mưa”…
(Huỳnh Minh Nhật)

3, Hồi Ức An Yên!

Chiều ta về…
Hồn mênh mang mênh mang,
Chiều ta về…
Mây lang thang lang thang.

Chiều anh về tìm lại mảnh tình xưa:
Là góc quán, là ngày mưa xa vắng;
Là hôm gặp cúi đầu trong im lặng,
Ngượng ngùng nhau đành chẳng nói năng gì.

Những nhạt nhòa cứ thế dắt chân đi
Để tâm tư ngập tràn thêm da diết
Chiều rực tím tím hoàng hôn biền biệt
Buổi ban đầu còn tha thiết trong anh

Anh trở về trên con phố rêu xanh
Nghe hồi ức mong manh đà rạn vỡ
Những vạt nắng thơm lừng hương nỗi nhớ
Vẫn mặn mà như thuở mới vào yêu

Ta thương nhau không biết đã bao chiều
Tình khôn lớn qua bao nhiêu màu áo
Vậy mà sao cả hai đều cao ngạo?
Để hôm nay ôm khắc khoải mong chờ…

Hay vô tình bất chợt đứng ngẩn ngơ
Môi thoáng vọng một tên người chấp chới
Có hiểu không rằng anh đang còn đợi,
Những nỗi buồn vẫn gợi chút bình yên…
(Huỳnh Minh Nhật)

4, Bão Giông

Chiều trở gió, màu hoàng hôn rạn vỡ
Sao tôi nghe nắng rót mật trên đầu?
Trời giông tố rối bời đôi lọn tóc
Ước lệ tràn nhưng lệ lại luồn sâu

Những ân tình gió hỡi cuốn về đâu
Thơ rơi hoang trên khói thuốc buồn rầu
Chiều lặng lẽ vuốt bàn tay năm ngón
Buổi nắng về ai biết có còn nhau?

Trời cuồng nộ yên bình xa lạ quá
Ai nhớ – quên – quên – nhớ một ai rồi?
Tình nổi gió đẩy đưa đời xuôi ngược
Biệt ly rồi có nhớ cũng đành thôi!

Mưa ướt mềm hoen mi mắt xa xôi
Lối đi xưa rêu mốc phủ chân đồi
Tình gục chết chắc trời xanh? Có lẽ!
Gió đan tình, giông bão ở trên môi…
(Huỳnh Minh Nhật)

5, Mưa Khóc Tình Xưa

Ngày ấy hạ buồn tiễn em đi
Ta đứng nhìn theo ngóng đợi gì?
Heo hút lưng trời mây lặng lẽ
Chiều buồn mưa đổ khóc biệt ly

Biết nói gì đây phút chia tay?
Nửa tình tha thiết nửa đổi thay
Một nửa hạ tàn trên hè phố
Vàng thu một nửa nỗi niềm này

Lá mãi xôn xao lời của lá
Sầu vẫn gợi sầu ta với ta
Khói thuốc giăng mờ đêm khuya lạnh
Lững thững trôi về nơi xứ xa

Đêm nay mưa rớt bạc trăng phai
Lòng sâu thăm thẳm phố chợt dài
Miên man đợt gió lùa vai áo
Có phải mưa buồn mưa nhớ ai?
(Huỳnh Minh Nhật)

6, Khát Thu

Mùa thu hỡi! Chiều nay sao lỗi hẹn?
Phố không em, song cửa đã im chìm
Mưa bâng khuâng rắc buồn trên lối ngỏ
Em không về… nghìn lá đổ trong tim!

Ta gánh nắng rải chiều lên tóc gió
Bạc nửa hồn môi nhớ một bờ môi
Phố khơi vơi lệ hoen mờ mắt đỏ
Trong u mê ta vẫn ngóng trông vời…

Tình sắp hát khúc giao mùa lần cuối
Em bên kia còn tiếc nuối điều gì?
Sao chưa hóa thành loài hoa không tuổi,
Để nhuốm vàng trên muôn nẻo đường đi?

Ven trời cũ không gian sầu ớn lạnh,
Phố vắng em vàng vọng đến không ngờ
Mà ta nữa, uống ngàn năm đắm đuối,
Trắng nửa đời vẫn khát một chia phôi?…
(Huỳnh Minh Nhật)

7, Mưa Đầu Mùa

Mưa đầu mùa chiều nay tầm tã
Gió ầm ào nghiêng ngả hàng cây
Mưa chiều nay hình như rất lạ
Có khi mô mưa dữ thế này?

Và nơi em trời đang hong nắng
Hay bão bùng giông tố như ni?
Sao chẳng nói trả về thinh lặng
Để ngại ngần một bước chân di

Mưa đầu mùa chắc thường như thế
Vẫn cợt đùa niềm nỗi yêu đương
Nơi đáy mắt giấu vào dư lệ
Phố mưa rơi nước chảy ven đường

Trời mưa vội xem chừng ướt áo
Nếu em về phố cũ chiều nay
Đôi mắt biếc lạnh lòng mưa rớt
Hay đang đùa giọt nắng tình say?
(Huỳnh Minh Nhật)

8, Tháng Sáu Giờ Chẳng Còn Mưa

Trời nơi đây rất hiếm những lần mưa
Nên tháng sáu cũng hanh gầy vạt nắng
Đáy mắt ta còn chứa đầy lệ nặng
Nên nỗi buồn gọi mãi chẳng thành tên

Mai xa rồi nhưng em hãy cười lên
Dẫu biệt ly nghĩa là xa nhau mãi
Tình yêu ấy không bao giờ trở lại
Buổi ban đầu rồi cũng sẽ tàn phai

Ta sẽ quên trên những chặng đường dài
Tình xa ngái xóa nhòa hoài niệm cũ
Ta gác tạm những niềm riêng ấp ủ
Cho dòng thơ còn dang dở bên thềm

Em quên rồi hay vẫn cố tìm quên?
Cái nắm tay, nụ hôn đầu nồng cháy
Trời tháng sáu và mùa trăng mười bảy
Của một thời tháng sáu vẫn còn mưa…
(Huỳnh Minh Nhật)

9, Đông Tới Chưa ?

Nắng đã phai rồi! Đông tới chưa?
Bàn tay run khẽ, lạnh giao mùa
Hàng cây lá rụng đìu hiu gió
Dãy phố ai về lất phất mưa

Khẽ rọi tầng mây tia nắng cũ
Buồn vương mái ngói hạt sương thừa
Nỗi nhớ niềm thương sao nói hết
Chẳng biết đông này có giống xưa?

Lá đợi xa cành giữa lặng im
Núi non man mác bởi sương chìm
Mây trùm mặt đất hư hao nắng
Gió cuộn phương trời dáo dác chim

Khách chẳng quê về đâu kẻ nhớ
Thuyền không bến đỗ lấy ai tìm
Thu qua đông tới hồn cô độc
Mới nhận ra mình lạnh nhói tim!
(Tuyết Trang)

10, Ghé Về Phố Cũ

Ta ghé ngang một chiều phố cũ
Hoàng hôn buồn vàng võ chân rêu
Tiếng gió gọi mơ hồ xào xạc
Dư hương xưa chợt vướng ngang chiều

Phố thân quen bây chừ xa lạ
Ta loay hoay đợi phố lên đèn
Rằng hôm nay mưa không tầm tã
Hay bên đời thiếu dấu chân quen?

Này yêu dấu buổi đầu tím nhớ
Thành phố sầu lạc lõng sương thu
Và tâm hồn ướt mềm sỏi đá
Đã tan tành khúc nhạc tình ru

Phố buồn lắm buồn không kể xiết
Bóng dòng người giết bóng đời ta
Ta thương nhớ ai về ai biết
Phố ồn ào cùng gió phôi pha

Tìm đâu đây một thời yêu dấu
Trót chia lìa tan cõi hư không
Tìm đâu đây một thời để nhớ
Đã bao ngày mỏi mắt chờ trông

Mỗi lần về ghé ngang phố cũ
Lối em về phong kín mưa giăng?
Hay cuối đường có ai đứng đợi
Em đi về quên một mùa trăng!
(Huỳnh Minh Nhật)

11, Nỗi Nhớ Xa Xôi

Anh trở về hỏi xứ Huế: Em đâu?
Huế buồn thiu không nói chỉ lắc đầu
Khẽ cựa mình buông lãng đôi mưa hạ
Bước anh về gió rét nhẹ lùa qua

Huế giấu em góc phố nào kỹ quá
Chừ nhạt nhòa chẳng vướng chút hương quen
Giữa con phố rộn tiếng cười xa lạ
Có nỗi buồn phảng phất thoảng mùi men

Xưa em nói chỉ yêu màu hoa tím
Sao trả về hồn hoa trắng tang thương?
Huế vắng em lạnh lẽo những ngả đường
Anh cô lẻ bước đi buồn vô vọng

Rồi trong gió, trong mây và trong nắng
Nghe ngọt ngào một giọng nói đâu xa
Anh hỏi Huế có phải người em gái?
Huế gật đầu, những kỷ niệm phôi pha…
(Huỳnh Minh Nhật)

12, Phố Đổ Rêu Phong

Mùa hạ cũ còn vương đầy vai áo
Bước ta về phong dấu tích hoang sơ
Khép lại hết bao buồn vui nước mắt
Ta ngày xưa nào có biết đợi chờ!

Xé màn trời, trời hỡi hãy đổ mưa
Nắng chiều rơi bao nhiêu nữa cho vừa
Gom mây đến và kéo lòng gió lộng
Ta sẽ nhìn chân phố đổ rêu phong

Người quay đầu, cúi mặt, kệ người đi
Ta nơi đây đâu có nghĩ ngợi gì
Hà cớ sao mỗi đợt mùa trở dậy
Lại ngẩn người nuối tiếc nụ hồng say

Mùa đã về, mùa cũ tàn trước cửa
Sao ta buồn, chân mỏi bước liêu xiêu?
Đêm yên giấc gác đầu êm gối lụa
Sao giật mình, nhung nhớ đã từng yêu…
(Huỳnh Minh Nhật)

13, Một Trời Phượng Cũ

Hạ sang mùa, phượng đầy vai áo tôi
Nhớ chiều mưa thuở ấy đã xa rồi
Phượng trong tôi một trời loang máu đỏ
Phượng của người tình gõ nhịp trên môi

Cũng đã lâu sao tôi mãi chạnh lòng
Khi mùa về ráng đỏ bóng chiều phong
Tim se sắt cánh máu hồng tan vỡ
Phượng nhẹ nhàng nơi ấy biết hay không?

Tôi tưởng tình đã tàn theo tháng năm
Thời gian trôi bôi xóa vết thăng trầm
Đâu ai biết sóng cồn trong nỗi nhớ
Nắng hạ về tình giá buốt trong tâm

Tự ngày nào người – tôi thắt mối oan
Là bấy nhiêu nước mắt với mây ngàn
Phượng chiều nay sao xác xơ nhiều quá
Chắc tình xanh nay đã hóa võ vàng

Một lần thôi tôi xin cánh hoa xưa
Rồi mãi quên hình bóng của ngày mưa
Màu phượng cũ đã về khung trời mới
Phố chiều nay tan tác mảnh hoa thừa
(Huỳnh Minh Nhật)

14, Em Vẫn Là Em

Em vẫn là em tình vẫn đầy
Vẫn còn mộng mị vẫn mê say
Vẫn hồn phiêu lãng ngoài sân vắng
Đợi nắng về tô sáng mắt ai

Em vẫn là em vẫn đợi chờ
Vẫn gom nhung nhớ dệt thành thơ
Vẫn ngồi khung cửa nhìn mưa đổ
Đếm những giọt sầu ngập lối mơ

Em vẫn là em vóc liễu gầy
Vẫn còn ngập ngượng vẫn thơ ngây
Vẫn thầm thì nhắn cùng cơn gió
Xin gọi mây về phủ tóc bay

Em vẫn là em chốn tịch liêu
Vẫn buồn ngây ngất biết bao chiều
Vẫn e lá rụng sầu cành mộng
Hụt hẫng đêm dài bởi tại yêu.

Em vẫn là em vẫn nhớ nhà
Vẫn còn hoài tưởng những năm qua
Vẫn chờ sao rụng canh khuya vắng
Để kết dây tình gởi xứ xa
(Tuyết Trang)

15, Mùi Hương

Rồi bất chợt lòng mưa như thác đổ
Giữa canh khuya loang lổ những ánh đèn
Đêm lấp loáng mắt thu vàng mấy độ
Ướt mơ hồ một nỗi nhớ không tên.

Tôi – lữ khách: bước chân thời xa vắng,
Đói mặt trời và khát những hồn trăng
Em tôi ơi? Sao em chẳng nói rằng…
Hồn lạnh lẽo, nghìn chiều tan vô vọng.

Là em thôi! Xin chớ là ngọn sóng;
Chớ là mây, là gió, những ngàn xa:
– Rong rêu là thân xác những mùa hoa;
Sóng lay lắt sẽ chìm trong biển lớn.

Tôi – lữ khách: mắt vàng trăm thu chết
Chỉ ước mơ một nỗi nhớ đời thường
Mái tóc xanh xin chớ là xuân, hạ…
Để thơm hoài một thuở vẫn còn hương!
(Huỳnh Minh Nhật)

16, Chờ Mưa

Em ngồi đợi cơn mưa mùa hạ
Góc quán quen nắng gắt trưa hè
Ký ức nào, cơn mưa rất lạ
Của một thời hai đứa chung che

Người thành phố thưa dần nắng cháy!
Gái cố đô đong đếm hạt sầu
Sông ngàn tuổi con sông còn chảy
Mây mười lăm bạc trắng mái đầu

Em tìm anh, dư tình thuở ấy
Anh nơi nào sao chẳng về đây
À đây rồi, cơn mưa đầu hạ
Mưa rì rào nghiêng ngả hàng cây

Ký ức cũ khô cằn bỏng rát
Ngột ngạt buồn, nắng đổ mồ hôi
Nắng hanh khô hương tình cũ nát
Mưa không về, nắng mãi người ơi…
(Huỳnh Minh Nhật)

17, Có Một Loài Mưa

Có loài mưa mang tên người em gái
Đã mấy mùa rơi mãi chẳng hề thôi
Gió lặng rồi mà mây vẫn cứ trôi
Loài mưa ấy buồn tháng năm nức nở

Đôi khi nhớ những buổi đầu gặp gỡ
Nước mắt rơi trong nuối tiếc âm thầm
Và đôi khi giữa hai đầu nỗi nhớ
Khóc chia lìa ướt đẫm tự trong tâm

Mưa tháng năm như rất đỗi nhẹ nhàng
Mà phố ướt trong tâm hồn lầy lội
Chút yêu thương nấp sau làn gió thổi
Có loài mưa than thở tận chân trời

Mưa chiều nay luyến nhớ thuở ban xa
Gợi năm tháng cô đơn đời vồn vã
Hạt mưa rơi ướt áo người xa lạ
Dìu ta đi những bước chẳng yên bình…
(Huỳnh Minh Nhật)

18, Một Chiều Tháng 7 “Rất Thu”

Tháng bảy về sắp sửa khát tình ngâu
Gió heo may khơi khói thuốc buồn rầu
Tôi lơ đễnh bước sầu mang gót hạ
Giấu phiến hồn rong viễn phố mùa xa

Tôi nhớ về cái thuở chúng tôi đi
Về mùa thu hai đứa đã phân ly
Tôi phác họa một chân dung tưởng tượng:
“Chúng tôi vui trên những ngã ba đường”

Tháng bảy này dắt mưa về chốn lạ
Phút giao mùa nhưng rõ rệt “rất thu”
Mưa trắng xóa có giận hờn xô cửa?
Sao hồn tôi băng giá ngập sương mù

Chúng tôi vui bước dạo mùa phố ấy
Riêng tôi về buồn nặng nửa hai mang
Khăn trắng tiếc trong phòng không ổ khóa
Mặc thời gian đối thoại với thời gian…
(Huỳnh Minh Nhật)

19, Mưa Hạ!

Mưa lại về trên những ngả đường quen
Rơi vội vã lên tóc người chờ đợi
Hạ độ này đã thơm mùi tháng mới
Vẫn ngập ngừng chới với thuở vào yêu

Gốc phượng xưa gục đổ dưới hiên chiều
Đứng liêu xiêu giữa màn mưa tầm tã
Bờ môi em ướp hương tình mùa hạ
Có nghe gầy trên những phiến chân qua?

Và em ơi… nơi ấy cuối trời xa,
Mỗi lần mưa có ngập tràn thổn thức;
Có thương quá những hôm chiều rạo rực;
Có bồi hồi… day dứt ở trong tim?

Những loài ve cứ mải miết đi tìm
Mà quên mất mình đã sầu da diết
Như trong mắt gã si tình em biết,
Tháng năm qua mưa có ngớt bao giờ…

Tôi đã già để viết những niềm mơ
Chỉ luyến thương cho một thời xa ngái
Lỡ mai đây bến đời không gặp lại:
– Có chạnh lòng… ái ngại nhớ về nhau?…
(Huỳnh Minh Nhật)

20, Chuyện Tình Xưa

Thuở ấy em mười tám
Nào có biết mộng mơ
Tim gầy chưa ngấn lệ
Anh chưa từng làm thơ

Rồi một ngày mưa rớt
Nắng len vào mắt nâu
Anh đem tình yêu đến
Là một vết hằn sâu

Thế là mình chung đôi
Hoa thắm bỗng tươi màu
Hoàng hôn buông tiếng hát
Gợi mộng tình mai sau

Qua mấy mùa phượng nở
Hướng đời chợt thênh thang
Em thấy lòng lo sợ
Khóc cho niềm riêng mang

Tình phai theo ngày tháng
Anh biền biệt trời xa
Theo tàn thu lá đổ
Bỏ lại ngày hôm qua

Nếu biết thế ngày xưa
Khi anh đến tỏ tình
Như cơn mưa đầu ngõ
Em trả về lặng thinh

Giờ riêng em, anh ơi!
Chơi vơi mảnh tim gầy
Thu qua rồi thu chết
Chỉ lá về ngang đây

Giờ mình em đơn côi
Đi về phía chân trời
Hoàng hôn buông lặng lẽ
Ôm nỗi lòng đầy vơi…

21, Gọi Tháng Tư Về

Tháng tư này, em đã dậy hay chưa?
Hay gió xuân đang còn ru em ngủ
Dậy đi thôi, gọi mưa về phố cũ
Đừng lạnh lùng để lòng phố bơ vơ

Ta chờ em, chờ trong cả cơn mơ
Ta chờ đợi từng cơn mưa rả rích
Trời chuyển mình giã từ xuân nặng trịch
Đón hạ về, và em đó, tháng tư…

Em lại về để tiễn một người đi
Gió trở chiều, cánh thiên di lưu lạc
Câu yêu thương người vội trao người khác
Khúc tự tình ngơ ngác gợi tình xưa

Gió vợi sầu ru cành lá thoi đưa
Phố chênh vênh một nỗi buồn chưa dứt
Ta lênh đênh tiếng yêu hoài thổn thức
Tháng tư này, về ôm ấp hồn ta…

Ta tìm em, tìm mãi tháng ngày qua
Chiếc áo trắng lạc giữa ngàn áo trắng
Đâu ngọt ngào nơi cõi tình cay đắng
Thôi ngậm ngùi, lặng lẽ kiếp phù vân…
(Huỳnh Minh Nhật)

22, Đợi Chờ Tình Hạ

Nắng trôi qua vùng cao rực cháy
Em đi về quên tóc tơ riêng
Khép áo giấu làn hương mười bảy
Ta loay hoay gió cuốn lên tìm

Cơn mưa cũ ướt mềm vai áo
Nhớ nhung nào gõ nhịp trong tim
Dốc đường thoảng dư hương mờ ảo
Dã quỳ xanh nép bụi im lìm

Ta khao khát tiếng yêu mùa hạ
Để tắm mình trong mắt em yêu
Môi hôn trao thuở nào vụng dại
Thời gian đưa ngưng đọng trời chiều

Hạ mùa này xác xơ mắt lá
Câu thơ buồn ta viết hôm kia
Cung đàn buông âm trầm rất lạ
Như khóc thương một nỗi chia lìa

Hạ bây giờ riêng ta đứng đợi
Dáng em về gót mịn chân qua
Chợt nhạt nhòa người xa vời vợi
Biết bao giờ kỷ niệm phôi pha?

Chút luyến tiếc còn vương làn tóc
Ta đợi chờ mùa hạ lại sang
Âm vang nào nghe như tiếng khóc
Đêm nay buồn, nặng nửa ta mang
(Huỳnh Minh Nhật)

23, Con Ngõ Cũ

Ngày em đi mưa về trên ngõ vắng
Anh chẳng nói gì để nắng đến bên em
Về với căn phòng then chốt treo rèm
Chôn niềm yêu giấu vào nơi thầm lặng

Anh biết anh không nhẹ nhàng như nắng
Để tình em yên ắng lúc yêu anh
Nên em đi tìm một khoảng trời xanh
Anh câm lặng thôi đành ôm niềm nhớ

Rồi một ngày quá khứ về bỡ ngỡ
Anh tìm về con ngõ cũ ngày xưa
Vẫn hàng cây vẫn mãi những ngày mưa
Vẫn nhớ thương, vẫn bóng hình xưa cũ
(Huỳnh Minh Nhật)

24, Hờn Anh

Có phải hờn anh mắt nhỏ cay
Buồn ôm lấy trọn suốt trong ngày
Vì sao nỡ hẹn rồi không tới
Bỏ gió chiều khua chiếc lá bay

Trách hỏi vì sao nắng cũng rơi
Mang mây phủ lấp cả vòm trời
Cho hoa héo rụng ngoài sân trước
Để chạm hồn em khiến nhớ khơi

Có phải rằng anh quá hững hờ
Hay do bé giận trách vu vơ
Mà thôi chắc tại vì mưa đó
Mới để người ta bỏ nhỏ chờ

Giận khiến làm cho giấc chẳng nồng
Sầu còn đọng lại quá mênh mông
Rồi dâng mắt chạm pha cùng lệ
Giấc ngủ về đêm thổn thức lòng!
(Tuyết Trang)

25, Vì Sao Xa Rời?

Gửi em một áng thơ tình
Và xin một phút giây mình bên nhau
Hạ về giăng ngập thương đau
Ve kêu phượng nhớ gợi sầu mênh mang

Đâu rồi cái thuở tình hoang
Và đâu một cõi thênh thang nắng hồng
Ta ngồi ta đợi ta trông
Mơ về ký ức mặn nồng ngày xưa

Người về nơi ấy chiều mưa
Và người có nhớ ngày xưa hỡi người?
Mưa về cây cỏ xanh tươi
Mà lòng thắt quặn nụ cười không vui

Chiều nay xót ruột ngậm ngùi
Xa rồi giấc mộng ngọt bùi, đành thôi!
Chim bay mỏi cánh lưng đồi
Hỏi nàng Tôn nữ, vì sao xa rời?
(Huỳnh Minh Nhật)

26, Tự Tình Tháng 10!

Tháng mười đến nhẹ nhàng gõ cửa
Kéo về đây những đợt mưa chiều
Thu phố vắng cô đơn mấy độ?
Để ân tình hóa vết phong rêu

Khói thuốc trắng lạnh lùng im vắng
Phố bây chừ không bóng mây bay
Bởi trời đất khoác khăn choàng xám
Đông tạ tàn mới rụng chiều nay

Tháng mười đến, không lời mừng gọi
Bản nhạc nào khuấy động hoang vu?
Những loài chim bay đi tìm nắng
Ta đứng đây nuốt cả sa mù

Đông nơi này rét gầy vai áo
Phố ước ao lọn gió nhu mì
Người thương hỡi nhớ nhung mấy độ?
Để bây chừ lạc khúc tình si

Mai thức dậy, trời xanh nắng đổ
Chắc tim ta vẫn nặng u hoài
Ai đem cả mùa đông xuống phố?
Chia cho đời chút lạnh tàn phai!
(Huỳnh Minh Nhật)

27, Ta Trả Cho Nhau

Ta trả cho nhau món ân tình ngày đó
Những đêm dài vò võ trắng dòng thơ
Trả cho nhau day dứt một câu chờ
Để mỏi mòn bao năm mơ tháng đợi

Trả cho nhau mấy mùa trăng diệu vợi
Ta lãng quên rồi, sợi nhớ sợi thương
Quên đi nhau giá lạnh giữa đêm trường
Để không chạnh lòng trên con phố vắng

Trả cho nhau một khung trời mưa nắng
Hẹn một đời xây trọn nhịp cầu duyên
Trong đêm dài quên giấc mộng thần tiên
Buông rơi giấc nồng say ngày xa vắng

Trả cho nhau chân trời buồn không nắng
Áng mây trôi ảm đạm một quãng đời
Có đau lòng cũng một thoáng chiều rơi
Thế gian này bao tiếng ru chìm nổi…

Trả cho nhau những nẻo về đơn lối
Phố mưa chiều ướt đẫm trái tim côi
Trời vào đông gieo giá lạnh chẳng thôi
Hãy quên hết kỷ niệm thời hoang dại…

Trả cho nhau cuộc đời này nhiều lắm
Bao nhiêu là nỗi nhớ với yêu thương
Dẫu có đem nước mắt ướt đêm trường
Đem cay đắng cả đời này chưa dứt…
(Tuyết Trang)

28, Tôi Về Phố Cũ Cùng Thu

Tôi trở về con phố cũ hoàng hôn
Qua góc quán liêu xiêu gầy xác lá
Phố thân quen bỗng bây chừ xa lạ
Có lạc không? Hay thiếu một điều gì…

Tôi về đây nghe phố hát thầm thì
Mồi điếu thuốc chân tìm trong hoang hoải
Chiều hò hẹn mơ dấu thời vụng dại
Kỷ niệm nào xa ngái những mùa qua

Gió dạt dào gọi mãi bóng hình xa
Trời trở lạnh mưa rạt rào khắp lối
Giọt lệ đầy thấm mòn trên mái ngói
Hóa rêu xanh phong kín gót chân sầu

Tôi trở về mà chẳng thấy người đâu
Hay đã lỡ mối tình duyên một thuở
Mắt ai rưng màu hoa tim tím nhớ
Có thương người mòn mỏi đứng chờ mong?

Tôi về đây dư hương giấu trong lòng
Thu kín lối, phố chuyển mình như thể
Độ tan tầm người ta đông như thế
Ấy vậy mà… vẫn thiếu một bàn chân…
(Huỳnh Minh Nhật)

29, Nhớ Chiều Xa

Chiều buồn mây xám buốt mưa đông
Cơn gió ngẩn ngơ ước nắng hồng
Người người hối hả vui phố thị
Lặng lẽ bóng ai phía ngược dòng.

Bừng lên bao kỷ niệm chốn này
Một chiều xa lắm giữa heo may
Áo trắng chờ ai nơi góc phố
Thả rơi hương tóc theo gió bay.

Chợt nhớ vần thơ thi sỹ Hàn
Bâng khuâng như ngân phím tơ đàn
“Em điên – em xé toang hơi gió” (*)
Gieo tình vương vấn bước lang thang …
(Tuyết Trang)

30, Đêm Mưa

Mưa – Giọt nước – Thấu vào tim
Gió – Tóc Bay – Lạnh Vai Gầy
Hiên – Che Chắn – Hoa quỳnh nở
Đẹp lạ lùng – Sắc trắng tinh khôi

Đêm – Lạnh ngắt – Có ai không ?
Khuya – Vắng vẻ – Một ánh đèn
Khói – Nặng nề – Rơi nhè nhẹ
Cười một mình – Đôi mắt cay cay

Mưa một mình đêm thâu rơi lã chã
Gió điên cuồng cuốn lấy lạnh bờ vai
Hoa Quỳnh kia giông tố nở cho ai ?
Sao âm thầm nở vào giờ lặng lẽ

Đêm đông lạnh ngắt chẳng tiếng xe
Khuya lạnh tanh ánh đèn nơi ấy
Khói bỗng nặng rơi trên dòng thơ nhẹ
Sao miệng cười ánh mắt chẳng vui tươi
(Huỳnh Minh Nhật)

31, Mây Chiều

Áng mây hồng cuối trời xa ấy
Cuối chiều rồi sao vẫn rong chơi
Nắng đã khuất lưng đồi rồi đấy
Ở nơi này mưa bắt đầu rơi

Làn mây khóc hoàng hôn lất phất
Rất nhẹ nhàng chợt hóa biển dâu
Ta mơ mộng hồn ai ngây ngất
Rất nặng lòng, tan biến về đâu?

Hoàng hôn tím, trời mưa ướt áo
Mây u sầu mây khóc vì ai?
Khói thuốc rớt màn đêm mờ ảo
Ta điên cuồng một nửa trăng phai
(Huỳnh Minh Nhật)

32, Cơn Mưa Hạ

Mưa lại về trên con phố ngày xưa
Hàng liễu rủ như nỗi buồn ngơ ngác
Em xoè tay đón hạt mưa rào rạc
Lại một mùa mưa nữa chẳng cùng anh

Em đi tìm trong quá khứ mỏng manh
Tìm trong gió, trong mây rồi trong nắng
Tìm về anh của một thời xa vắng
Của một thời hai đứa bước chung đôi

Em hỏi gió thì gió chỉ cười thôi
Em gặp mây nhưng mây trôi lặng lẽ
Em hỏi nắng, nắng lắc đầu khe khẽ
Vậy nơi nào mới cất giấu hình anh?

Vâng! Đây rồi em đã gặp được anh
Là anh đấy, trong cơn mưa đầu hạ
Mưa trút xuống những hàng cây nghiêng ngả
Mái hiên xưa che ướt mối tình đầu.

Rồi một ngày tay hết nắm bàn tay
Em trả anh một mùa mưa trắng xoá
Trả lại anh con đường chia đôi ngả
Xa nhau rồi chỉ tội mái hiên xưa!
(Huỳnh Minh Nhật)

33, Hương Vỡ

Đêm xuống đợi trăng, chờ Quỳnh nở
Thâu canh lặng lẽ gác mái buồn
Đông phong gờn gợn lòng viễn xứ
Đùa cợt vai gầy với gió tuôn

Đêm nay thức trắng đợi hương Quỳnh
Hoa lòng một đóa vỡ trong tôi
Khói thuốc canh tàn rơi lả tả
Một chút tình vương trên mắt môi

Mưa đêm phố vắng đèn vàng nhạt
Lất phất đông sang rét buốt sầu
Đợi vầng trăng tới, tình cô quạnh
Hoa đã đơm chưa? Nguyệt khuất đầu!

Đêm nay chắc lẽ chẳng có Quỳnh
Mưa rơi nhiều quá phố thêm sâu
Gác nhỏ không trăng, hồn hoa lạnh
Đã vỡ tan tành buổi biệt nhau…
(Huỳnh Minh Nhật)

34, Mưa Đêm

Đêm qua mùa trở gió
Hạt mưa buồn ghé sang
Ướt hàng cây, ngọn cỏ
Ôi nàng mưa đa mang

Tôi ngồi bên khói thuốc
Cõng đêm dài trên vai
Mưa rơi vào ô cửa
Nhạt nhòa bóng hình ai

Bao lâu rồi mưa nhỉ
Ngày người xa nơi ta?
Mưa buồn rơi thủ thỉ
Chỉ mới ngày hôm qua…

Ngày hôm qua? Ôi thôi
Ngày người xa nơi tôi
Ba mùa thu thay lá
Ngày nhân tình chia đôi

Tôi vẫn tìm vẫn đợi
Hỡi nàng mưa khuya ơi?
Mây trời cao vời vợi
Người tôi yêu nơi đâu?

Tôi bước trên lối khói
Người lạc giữa đường mây?
Lời yêu thương chưa nói
Đã xa rời vòng tay?

Tôi chờ trên lối tuyết
Người hát giữa đường trăng?
Một đời tôi tìm kiếm
Người ơi! Nghe hay chăng!?…
(Huỳnh Minh Nhật)

35, Bên Này Nỗi Nhớ

Tôi ngồi buồn bên gác quán ngày xưa
Bỗng lạc lõng những nơi mình hò hẹn
Từ độ ấy thu buông lời tiễn biệt
Vàng cả hồn tôi, da diết phố sang mùa

Mưa đã rớt phía bên này nỗi nhớ
Ở nơi nào có ướt áo em không?
Thu mãi mãi trong tâm người chờ đợi
Một lời thương em có giữ trong lòng?

Phố lặng lẽ khi ánh chiều rực tím
Dẫu còn mưa nhưng ánh nắng trong ngần
Chờ không gặp, một đời tôi tìm kiếm
Gió ơ hờ khúc hát tuổi thanh xuân

Tôi về lại phía bên này nỗi nhớ
Bước bên nào cũng nghiêng phía bên kia
Mảnh tường trắng đời vô tri, sỏi đá…
Cũng xót thương cho một cuộc chia lìa

Tôi trở về những chốn xưa, lạ quá!
Lối tôi đi ngày tháng đã phai màu
Tình là muôn lời ngọt ngào dối trá,
Xa cách rồi ta trả lại cho nhau!?
(Huỳnh Minh Nhật)

36, Tháng Mười Về!

Tháng mười về trời đã bắt đầu mưa
Những cơn mưa chớm mùa đông giá rét
Thu xơ xác vướng ngang chiều tiễn biệt
Vạt nắng xiêu chờ đợi gió giao mùa…

Tháng mười về, trời bạc, bóng mây thưa
Người trả tôi một mùa mưa trắng xóa
Trả lại tôi đường tình chia đôi ngả
Bỏ phố buồn vội vã giữa trời không

Tháng mười về khói thuốc rớt mông lung
Biết tìm đâu một mùa hoa cúc nở?
Chỉ còn đây những khoảng trời nhung nhớ
Tách cà phê ngọt lịm chẳng vơi niềm

Người ngược xuôi trên những phố êm đềm
Gió rét ấy cũng chọn người để mến
Biết tôi đi, đi hoài nhưng không đến
Gió thương buồn âu yếm khúc tình si

Và tháng mười, ôi những cánh thiên di
Sải rộng cánh tìm riêng mình êm ấm
Con phố quen tôi về nay lạ lẫm
Chỉ xác cây trắng lạnh mối duyên tình

Tháng mười về chẳng rét buốt nàng Bân
Nhưng vẫn giá con tim gầy giữa phố
Ôi! Đâu hỡi? Những chiều xưa nắng đổ
Của một thời hai đứa vẫn còn yêu…
(Huỳnh Minh Nhật)

37, Cơn Mưa Đông

Những cơn mưa đông chợt đến vội đi
Sao vô tình chạm vào anh khe khẽ
Bỗng thấy lạnh giữa một trời gió lộng
Đôi bàn tay thiếu mất một bàn tay

Đôi bàn tay cô lẻ giữa đêm nay
Đến đêm mai rồi đến bao giờ nữa?
Sao gió ấy không đi về phương ấy
Nhắn người rằng anh lạnh giữa nơi đây?

Lạnh không em nơi xa vắng anh tìm
Dẫu mưa rơi và bước chân mỏi mệt
Nếu cô đơn đêm lạnh hoen mi mắt
Ngại chi em anh vẫn đứng nơi này

Đứng nơi đây đợi vòng tay nhỏ ấy
Đợi ánh mắt làm anh vẫn nhớ nhung
Đợi giọng nói còn đợi hoài – đợi mãi
Đợi hư vô còn đợi mãi – đợi hoài…
(Huỳnh Minh Nhật)

38, Mưa Chiều Thu

Mưa rồi em, mưa nhòa nhạt chiều thu
Mưa mịt mù phía chân trời xa ấy
Em có thấy mưa đang rơi không vậy?
Có nhớ anh? Hay có thấy thu nào?

Thu năm nào mình yêu những hạt mưa
Thu năm nay vẫn mưa hoài lặng lẽ
Anh vẫn yêu những cơn mưa nhè nhẹ
Nhưng mưa về anh chợt thấy buồn tênh

Chiều khuất xa dần – Phố vắng vào đêm
Thu đi mất đông về mưa giá buốt
Còn mình anh với màn mưa gầy guộc
Khoảng trống dại khờ – Chuốc lấy tình say

Em xa rồi nhưng anh vẫn còn đây
Chờ thu đến với mưa chiều tháng tám
Dù mưa xuống một mình anh lạnh lắm
Cứ âm thầm say đắm với tình đau…
(Huỳnh Minh Nhật)

39, Phố Buồn

Phố đượm buồn mưa vẫn mưa bay
Trời xuân sang ấm nồng hương biển mặn
Lòng vương vấn mối tình không lành lặn
Khói thuốc nặng nề rơi xuống bước chân

Hoa lìa cành rơi trắng một khoảng sân
Lá xa cây úa đỏ những con đường
Lạc lõng đêm nay tôi với phố phường
Lòng hoài nhớ một người trong dĩ vãng

Cứ tưởng thời gian đưa tình vào quên lãng
Đâu ai ngờ khoảng chạng vạng mưa rơi
Trái tim mỏi mòn đợi mãi chơi vơi
Rồi nước mắt đâu rơi dài thâm đôi lệ
(Huỳnh Minh Nhật)

40, Chiều Đông

Chiều nay mưa gió đổ trắng trời
Nhẹ nhàng xé nát tấm hồn tôi
Dư âm xưa ấy nay òa vỡ
Đưa mảnh duyên thừa trôi xa khơi

Gom bao nhung nhớ dệt vần thơ
Buốt giá trời đông vẫn hững hờ
Đông hỡi phải chăng mùa đông lạnh
Hay tại ngày tháng nặng chờ mong?

Ta đã nín lặng biết bao ngày
Đã mấy đông rồi vẫn hoài say
Đông nay êm ái trao rét mướt
Tỉnh giấc mơ đời mộng tôi – em

Lạnh lẽo đông sang tràn lạnh lẽo
Mùa đông băng giá tràn mọi nẻo
Quên đi ta ơi, quên đi thôi!
Cho lòng thôi khóc thuở chung đôi

Quên đi ta ơi, quên đi thôi!
(Huỳnh Minh Nhật)

41, Mưa Cuối Hạ

Anh lặng nhìn những hạt mưa rơi
Cứ ngẩn ngơ chẳng nói nên lời
Đứng bên hiên gió lùa vai lạnh
Thấy chạnh lòng hiên vắng tả tơi

Đây những cơn mưa hạ đang rơi
Đây góc phố xưa một khung trời
Đây trái tim ngày đầu cháy bỏng
Mà em đâu rồi? tình nhân ơi?

Em đi theo tình mới gọi mời
Hay chán chường tim đã nghỉ ngơi?
Cô đơn lắm những mùa gió tới
Một khoảng trời hai đứa hai nơi
(Huỳnh Minh Nhật)

42, Cơn Mưa Rào

Hình như mây đang buồn lặng lẽ
Hóa mưa rào rơi khẽ ngoài hiên
Vô tình rơi trên mắt ưu phiền
Cho dòng mưa lăn dài triền má

Khẽ trách mưa sao mưa vội vã
Làm ướt nhòe mắt đã hoen thâm
Đưa tay lau giọt nước âm thầm
Nhưng cớ sao vẫn còn ướt lạnh

Chắc tại vì mưa chưa hề tạnh
Mưa như đàn bong bóng mong manh
Rơi thế gian phút chốc tan tành
Vỡ òa thành trăm ngàn mảnh nhớ

Tôi gom nhặt yêu thương đã vỡ
Hóa nỗi buồn cất ở trong tim
Để một mai mưa có đến tìm
Sẽ còn có chút buồn im lặng…
(Huỳnh Minh Nhật)

43, Ta Xa Nhau

Ta xa nhau khi gió đông vừa đến
Độ cuối thu ánh nắng đã nhạt dần
Tưởng chừng đâu tháng năm rồi quên lãng
Tình chôn vào dòng dĩ vãng ngày qua

Ai ngờ…

Cơn mưa tình buồn chen ngang vội vã
Hối hả mang về những ký ức đã qua
Ai đã nói với em mãi chẳng chia xa
Ai đã khiến em bao đêm ròng không ngủ

Tại sao thế? Hỡi tôi trong sâu thẳm
Nào hết yêu, nào nhạt những yêu thương
Khi đêm về cùng những hạt lệ vương
Tim quặn thắt nhớ em nhiều biết mấy…
(Huỳnh Minh Nhật)

44, Âm Thầm

Có đôi lúc lòng chợt thoáng buồn
Nhớ đến anh khi hạt mưa tuôn
Nhưng nhớ nhung chỉ là nhung nhớ
Có đợi chờ cũng mãi chờ thôi

Tôi bước đi trên hè phố cũ
Trời mùa thu gió lạnh buốt lòng
Tôi sợ rằng khi tiết về đông
Anh không nhớ giữ gìn mặc ấm

Đôi dòng thơ thương nhớ âm thầm
Trời mưa râm ướt dòng tâm sự
Đưa thời gian ngược về quá khứ
Người lữ thứ còn nhớ hay quên?

Mang nỗi lòng sợi nhớ không tên
Trong giấc mơ tôi chờ anh đến
Và anh đến, trong mơ anh đến
Tôi mỉm cười
Lệ đổ bờ mi…!
(Huỳnh Minh Nhật)

Có ai về ru lại tháng mười hai?
Để nghe tiếng mùa gọi tình tháng cũ
Đông trắng xóa cơn mưa chiều phủ dụ
Gió lạc đường trong những giấc mơ hoang

Có ai về níu lại bước thời gian?
Giữa luyến tiếc với vô ngần nức nở
Tháng mười hai chông chênh buồn dễ sợ
Nhớ bâng khuâng, khói thuốc hóa thơ tình

Ta ưu sầu nhưng chỉ biết làm thinh
Cố níu lấy một tình yêu vị kỷ
Đừng nói nhiều, hãy lặng nghe, ừ nhỉ?
Nước mắt rơi có lẽ quá ồn ào…

Men say khướt cho mùa thêm huyền hão
Đêm dâng đầy tâm tư lạnh héo hon
Dẫu vẫn biết hồn yêu đương rực rạo
Xin đợi mùa rải nắng khúc giêng non…
(Huỳnh Minh Nhật)

 

5/5 - (1 bình chọn)

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây