Thơ tình Tương Tư – 30 bài thơ hay về Nhớ Nhung một ai đó

0
136

Tương tư về một ai đó, có người đã từng, có người chưa nhưng rồi ai cũng sẽ phải trải qua cảm xúc này. Nhung nhớ, ước ao, khao khát, đây là một trong những cảm xúc mạnh mẽ của tình yêu, khiến con người như xóa nhòa thực tại và rơi vào một chút mộng ảo yêu đương của tuổi trẻ.

Vậy cảm xúc tương tư trong thơ ca được thi sĩ bộc bạch như thế nào? Mời các bạn thưởng thức 30 bài thơ tình về chủ đề tương tư hay nhất.

Nỗi Nhớ Người Yêu

Trước tiên cùng thưởng thức thơ tình tương tư của các nhà thơ nổi tiếng:

1, Tương Tư (Nguyễn Bính)

Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông
Một người chín nhớ mười mong một người.
Gió mưa là bệnh của giời
Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng.
Hai thôn chung lại một làng,
Cớ sao bên ấy chẳng sang bên này?
Ngày qua ngày lại qua ngày,
Lá xanh nhuộm đã thành cây lá vàng.
Bảo rằng cách trở đò giang,
Không sang là chẳng đường sang đã đành.
Nhưng đây cách một đầu đình,
Có xa xôi mấy cho tình xa xôi…
Tương tư thức mấy đêm rồi,
Biết cho ai, hỏi ai người biết cho!
Bao giờ bến mới gặp đò?
Hoa khuê các bướm giang hồ gặp nhau?

Nhà em có một giàn giầu
Nhà anh có một hàng cau liên phòng
Thôn Đoài thì nhớ thôn Đông
Cau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào?

2, Chiều (Xuân Diệu)

Hôm nay, trời nhẹ lên cao,
Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn…
Lá hồng rơi lặng ngõ thuôn,
Sương trinh rơi kín từ nguồn yêu thương.
Phất phơ hồn của bông hường,
Trong hơi phiêu bạt còn vương máu hồng.
Nghe chừng gió nhớ qua sông,
E bên lau lách thuyền không vắng bờ.
– Không gian như có dây tơ,
Bước đi sẽ đứt, động hờ sẽ tiêu.
Êm êm chiều ngẩn ngơ chiều,
Lòng không sao cả, hiu hiu khẽ buồn…

3, Tứ Tuyệt Tương Tư (Xuân Diệu)

I
Lâu lắm em ơi, tháng rưỡi rồi
Sao nhiều xa cách thế, em ơi!
Sớm trông mặt đất thương xanh núi;
Chiều vọng chân mây nhớ tím trời

II
Bỗng nhiên trời đất nhớ người yêu
Cây vắng chim bay, nắng vắng chiều
Nước cũng lơ thơ, bờ líu ríu
Mây chừng ấy đó, gió bao nhiêu…

III
Hoa tím tương tư đã nở đầy
Mời em dạo bước tới vườn đây
Em xem: yêu mến em gieo hạt
Hoa tím tương tư đã nở đầy…

4, Tương Tư Chiều (Xuân Diệu)

Bữa nay lạnh, mặt trời đi ngủ sớm;
Anh nhớ em, em hỡi! Anh nhớ em.
Không gì buồn bằng những buổi chiều êm.
Mà ánh sáng đều hoà cùng bóng tối.
Gió lướt thướt kéo mình qua cỏ rối;
Vài miếng đêm u uất lẩn trong cành;
Mây theo chim về dãy núi xa xanh
Từng đoàn lớp nhịp nhàng và lặng lẽ
Không gian xám tưởng sắp tan thành lệ.

Thôi hết rồi! Còn chi nữa đâu em!
Thôi hết rồi, gió gác với trăng thềm.

Với sương lá rụng trên đầu gần gũi,
Thôi đã hết hờn ghen và giận tủi.
(Được giận hờn nhau! Sung sướng bao nhiêu!)
Anh một mình, nghe tất cả buổi chiều
Vào chậm chậm ở trong hồn hiu quạnh.

Anh nhớ tiếng. Anh nhớ hình. Anh nhớ ảnh.
Anh nhớ em, anh nhớ lắm! Em ơi!
Anh nhớ anh của ngày tháng xa khơi,
Nhớ đôi môi đang cười ở phương trời.
Nhớ đôi mắt đang nhìn anh đăm đắm!
Gió bao lần từng trận gió thương đi,
– Mà kỷ niệm, ôi, còn gọi ta chi…

5, Lại Tương Tư (Tản Đà)

Thơ đề ba bức mực chưa phai
Nay lại tương tư, lại nhớ ai!
Cái giống đa tình ta có một
Mà người tri kỷ đấy không hai
Đêm xuân những não tơ tầm rối
Ngày hạ thêm thương tiếc quốc dài
Vắn vủn đời người thương, não, nhớ
Đầu ai sao trách nhuộm hồn mai

5.1, Tương Tư  (Tản Đà)

Quái lạ, làm sao cứ nhớ nhau,
Nhớ nhau đằng đẵng suốt đêm thâu.
Bốn phương mây nước, người đôi ngả,
Hai chữ “tương tư” một gánh sầu.

6, Ngày Xuân Tương Tư (Tản Đà)

Trách cái tầm xuân nhả mối tơ
Làm cho bối rối mối tương tư
Sương mù mặt đất người theo mộng
Nhạn lảng chân giời kẻ đợi thư
Nghìn dậm dám quên tình lúc ấy
Trăm năm còn nhớ chuyện ngày xưa
Tương tư một mối hai người biết
Ai đọc thơ này đã biết chưa?

(tự hoạ bài trên ra theo xuôi vần)

Trách quẩn con tầm với sợi tơ!
Nhớ ai? mà lắm nỗi sầu tư
Muốn đi tửu quán chừng không bạn!
Ngó lại văn đàn cóc có thơ
Tóc bạc đã nên ông cụ thế
Đầu xanh còn nhớ bạn tình xưa!
Thuyền nan sông cái con tầu bể
Bờ bến nào đâu đã đến chưa?

(tự hoạ bài trên đây theo ngược vần)

Hỡi giống đa tình đã biết chưa?
Tơ tầm vương mãi tự ngày xưa
Gió mưa bốn bể hồn theo bạn
Vàng ngọc trăm năm túi nặng thơ
Lửa đốt lòng son câu thế sự
Gương soi tóc trắng nỗi sầu tư
Thuyền nan sóng đánh, tầu than hết
Giương cột, dây buồm: một sợi tơ!

7, Hoa Cỏ May (Xuân Quỳnh)

Cát vắng, sông đầy, cây ngẩn ngơ,
Không gian xao xuyến chuyển sang mùa.
Tên mình ai gọi sau vòm lá,
Lối cũ em về nay đã thu.

Mây trắng bay đi cùng với gió,
Lòng như trời biếc lúc nguyên sơ.
Đắng cay gửi lại bao mùa cũ,
Thơ viết đôi dòng theo gió xa.

Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may
Áo em sơ ý cỏ găm đầy
Lời yêu mỏng mảnh như màu khói,
Ai biết lòng anh có đổi thay?

8, Tương Tư (Hàn Mặc Tử)

Gió xuân đi khỏi bao giờ,
Tấc xuân với tấm lòng thơ não nùng.
Hỏi mình, mình có nhớ nhung,
Bao la non nước một vùng nước non.
Quen nhau từ thuở đào non,
Biết nhau từ thuở trăng tròn, ai ôi!
Hương thơm bay mất đi rồi,
Mỗi lần hoa nở gây mùi yêu đương.
Chiêm bao thấy mặt chán chường,
Tỉnh ra hoảng hốt, hỏi nường, nường đâu!
Sao trong giai tiết mà sầu,
Rưng rưng nước mắt ai hầu lau cho?

Mở miệng không ra, những nghẹn ngào,
Tương tư sầu ấy cực làm sao!
Nghe chim anh võ kêu buồn đáp,
Thấy bóng đông quân tới biếng chào.
Đứng sững ngoài hiên mà tưởng tượng…
Ngồi thừ trước án để chiêm bao.
Mặc cho hoa rụng bay tơi tả,
Lẩm bẩm: “Em ơi, khổ thế nào”!

9, Trường Tương Tư (Hàn Mặc Tử)

Hiểu gì không ý nghĩa của trời thơ?
Của hương hoa trong trăng lờn lợt bảy
Của lời câm muôn vì sao áy náy
Hiểu gì không em hỡi! Hiểu gì không?
Anh ngâm nga để mở rộng cửa lòng
Cho trăng xuân tràn trề say chới với
Cho nắng hường vấn vương muôn ngàn sợi
– Cho em buồn trời đất ứa sương khuya
Để em buồn, để em nghiệm cho ra
Cái gì kết lại mới thành tinh tú?
Và uyên ương bởi đâu không đoàn tụ?
Và tình yêu sao lại dở dang chi?
Và vì đâu gió gọi giật lời đi?
– Lời đi qua một chiều trong kẽ lá
Một mùi thơm mới nửa lừng sa ngã
Anh mến rồi ý vị của làn mơ?

Lệ Kiều ơi! Em còn giữ ý thơ
Trong đôi mắt mùa thu trong leo lẻo
Ở xa xôi lặng nhìn anh khô héo
Bên kia trời, hãy chụp cả lòng anh
Hãy van lơn ở dưới chân Bàn thành
Cho yêu ma muôn năm vùng trở dậy
Náo không gian cho lửa lòng bừng cháy
Và để cho kinh động đến người tiên
Đang say sưa ở thế giới hão huyền
Đang trững giỡn ở bên sông Ngân biếc…

Anh rõ trước: sẽ có ngày cách biệt
Ngó như gần song vẫn thiệt xa khơi!
Lau mắt đi đừng cho lệ đầy vơi
Hãy mường tượng một người thơ đang sống
Trong im lìm lẻ loi trong dãy động
– Cũng hình như em hỡi, động Huyền Không
Mà đêm nghe tiếng khóc ở đáy lòng
Ở trong phổi, trong tim, trong hồn nữa…
Em cố nghĩ ra một chiều vàng úa
Lá trên cành héo hắt, gió ngừng ru:
“Một mối tình nức nở giữa âm u
“Một hồn đau rã lần theo hương khói
“Một bài thơ cháy tan trong nắng rọi
“Một lời run hoi hóp giữa không trung
“Cả niềm yêu ý nhớ cả một vùng
“Hoá thành vũng máu đào trong ác lặng.”

Đấy là: tất cả người anh tiêu tán
Cùng Trăng Sao bàng bạc xứ say mơ
Cùng tình em tha thiết những văn thơ
Ràng rịt mãi cho đến ngày tận thế

10, Lá Thư Ngày Trước (Vũ Hoàng Chương)

Yêu một khắc để mang sầu trọn kiếp
Tình mười năm còn lại mấy tờ thư!
Mộng bâng quơ hò hẹn cũng là hư,
Niềm son sắt ngậm ngùi duyên mỏng mảnh
Rượu chẳng ấm, mưa hoài, chăn chiếu lạnh,
Chút hơi tàn leo lắt ngọn đèn khuya
Giấc cô miên rùng rợn nẻo hôn mê,
Gió âm hưởng bay về quanh nệm gối

Trong mạch máu, chút gì nghe vướng rối,
Như tơ tình thắc mắc buổi chia xa…
Ngón tay run ghì nét chữ phai nhoà,
Hỡi năm tháng, hãy đưa đường giấc điệp!
Yêu mê thế! để mang sầu trọn kiếp!
Tình mười năm còn lại chút này đây.
Lá thư tình xưa nhớ lúc trao tay
Còn e ấp, thuở duyên vừa mới bén.

Ai dám viết yêu đương và hứa hẹn?
Lần đầu tiên ai dám ký: Em anh?
Nét thon mềm run rẩy gắng đưa nhanh,
Lòng tự thú giữa khi tìm chốn nấp.
Mươi hàng chữ đơn sơ, ồ ngượng ngập!
E dè sao mươi hàng chữ đơn sơ!
Màu mực tươi xanh ngát ý mong chờ,
Tình hé nụ hừng thơm trong nếp giấy …

Ôi thân mến! Nhắc làm chi thuở ấy!
Đêm nay đây hồn xế nẻo thu tàn…
Khóc chia lìa, ai níu gọi than van?
Ta chỉ biết nằm nghe tình hấp hối.
Say đã gắng để khuây sầu lẻ gối,
Mưa, mưa hoài! Rượu chẳng ấm, lòng đau.
Gấm the nào từ buổi lạnh lùng nhau?
Vàng son có thay màu đôi mắt biếc!

Tình đã rời đi, riêng mình tưởng biếc,
Thôi rồi, đậy: chiều xuống giấc mơ xưa
Lá lá rơi, nằm bệnh mấy tuần mưa,
Say chẳng ngắn những đêm dằng dặc nhớ
Trăng nào ngọt với duyên nào thắm nở,
áo xiêm nào rực rỡ, ngựa xe ai?
Đây mưa bay, mờ chậm bước đêm dài,
Đêm bất tận, đêm liền đêm kế tiếp…

Yêu sai lỡ để mang sầu trọn kiếp
Tình mười năm còn lại chút này thôi,
Lá thư xưa màu mực úa phai rồi,
Duyên hẳn thắm ở phương trời đâu đó.

Tiếp theo, cùng thưởng thức các bài thơ tình tương tư hay khác:

11, Tương Tư Người Có Biết Chăng?

Tác giả: Trần Thị Thủy

Tương tư cái nắng đầu hè
Long lanh mặt nước rồi khoe ánh vàng
Tương tư hơi ấm đông tàn
Xóa tan băng giá lạnh hoang đêm trường .

Tương tư người ở một phương
Còn Em một hướng nhớ thương vô bờ
Tương tư gửi những dòng thơ
Mang đầy lưu luyến đợi chờ mãi thôi .

Tương tư cả mảnh trăng côi
Ngắm nhìn lệ chảy bờ môi khi nào
Tương tư nhìn những vì sao
Màn đêm buông xuống nao nao trong lòng.

Tương tư người có biết không ?
Mình Em mỏi mắt ngóng trông ai về
Tương tư rồi lại não nề
Thôi Em cứ để tình về nơi nao ?

Tương tư rồi hỏi tại sao
Nhiều như thế đó mà nào đã yêu ?
Cũng vì tuổi đã xế chiều
Tương tư rồi để quạnh hiu đêm về ..

Lòng còn luôn nhớ lời thề
Đợi người tri kỉ ta về bên nhau
Tương tư Anh có biết đâu
Vì Anh không nói Em đâu mở lời.

Có yêu cứ nói người ơi
Đừng nhờ bài hát ngỏ lời thay Anh
Bài hát lúc chậm lúc nhanh
Đời Em chỉ có quẩn quanh bên người .

Tương tư giờ cũng nửa đời
Anh không nói nữa Em thời đóng tim
Có yêu thì chớ lặng im
Nói lên vài tiếng biết tìm về nhau !

Đã yêu chẳng kể sang giàu
Chỉ cần chung một nhịp cầu yêu thương !

12, Tương Tư Thảo

Tác giả: Tương Tư Thảo

Ngọn cỏ dại ven đường em có thấy
Vẫn ngày ngày ngóng đợi bước chân em
Mãi ngóng trông gót ngọc bước qua thềm
Đễ thỏa lòng tương tư cùng nhung nhớ

Con đường kia mỗi tuần em qua ngỏ
Cỏ dại khờ ngóng đợi suốt thời gian
Dù trời mưa nắng gió cũng không màng
Vẫn xuyến sao đợi chờ người em nhỏ

Đã bao lần cây ân cần khuyên cỏ
Hãy vứt bỏ những chuyện không tưởng đi
Tình một chiều sẽ chẳng kết quả gì
Nhưng cỏ mặc, vẫn một lòng trông ngóng

Ngày qua ngày cỏ âm thầm nhung nhớ
Đợi từng giờ, chờ từng phút em qua
Dẫu chỉ là phong phanh trong đôi chút
Cũng thỏa lòng, rồi hy vọng lần sau

Rồi một chiều cỏ thật lòng nhờ gió
Có thể nào mang nó tới bên em
Tự nhổ mình ra khỏi gốc bên thềm
Để úa tàn, chết dần trong nhung nhớ

Và đều đều mỗi tuần em vẫn bước
Trên đường cũ thiếu ngọn cỏ hôm xưa
Em vô tâm hay lòng đã biết thừa
Mà ven đường, cỏ tương tư sầu úa?

13, Tương Tư Bóng Hồng

Tác giả: Thiên Ân

Tương tư ôm bóng tương tư
Mùa yêu ăm ắp dư dư thừa thừa?
Những con đường , tuổi nắng mưa
Những hàng cây như mới vừa tắm sông

Tương tư thương lắm nụ hồng
Bướm ong ngây dại , bướm ong thẫn thờ
Bên tai thoang thoảng tình cờ
Búp non mơn mởn thả hờ hững chơi

Tương tư thức dậy trong đời
Lòng khao khát chảy trên môi nồng nàn
Trăm năm vị ngọt mơn man
Sắc màu roi rói chín vàng nay mai

Tương tư thấp thỏm đêm ngày
Ngôi sao trở giấc đan cài nhớ nhung
Rối răm rắc rối muôn trùng
Trái tim đoi đói người dưng thế là…

Tương tư mát mẻ gần xa
Đất trời ve vuốt cỏ hoa đôi lần
Đôi chân in dấu vườn trần
Bâng khuâng về ghé, bâng khuâng cõi mùa

14, Xin Người Trả Lại Tương-Tư

Tác giả: Trần Đại – Trandaik

Yêu người được thú “Tương-Tư”
rượu vào dụ dổ nó từ bỏ ta
Cà-Phê buồn bả kêu la
Sợi mờ Khói-Thuốc nói xa nói gần:
“Tương-Tư là bạn rất thân”
“sao mi lại để rượu-bần rủ đi”
“hãy mau đập chén quăng ly”
“Tương-Tư” tha thứ tội mi sẽ về”
Nghe lời Khói-Thuốc, Cà-Phê
dốc lòng từ bỏ u mê rượu chè
đêm đêm ngồi ngóng bên hè
chờ “tương-tư” mãi mà nghe não lòng
Trăng-Tà hỏi biết gì không ?
“Tương-Tư về trốn ở trong nhà nàng”
Mừng theo khói thuốc vừa tan
cùng cà phê đậm mai sang rước về
từ đây giữ vẹn câu thề
có “Tương-Tư” quyết chẳng hề bê tha
nhớ “em” niềm nhớ thiết tha
xin em trả lại …
…về nhà …tươngtư

15, Chiều Tương Tư

Tác giả: Thiên Ân

Chiều tương tư vài ba giọt nắng
Dốc dỗi hờn thầm lăng chân qua
Buông lơi dáng mỏng nuột nà
Tóc em thơm mát bài ca cuộc đời

Chiều tương tư ai ngồi thềm lá
Thèm môi ngoan mùa hạ non mềm
Tình em như dải lụa êm
Đưa nhau đi hết về miền du ca

Chiều tương tư người ta bỏ mặc
Áo thời gian phảng phất đường chiều
Một thời lạc lối cõi yêu
Thu vàng lá rụng tiêu điều đớn đau

Chiều tương tư mất nhau từ độ
Cho mai kia , mốt nọ đẫm sầu
Ngân lòng tình chết mùa sau
Em về đâu ? Em về đâu ? Em về …

Chiều tương tư bùa mê phong tỏa
Niềm cô đơn đây đó ít nhiều
Đêm về nhơ nhớ người yêu
Lòng anh canh cánh hiu hiu góc buồn

16, Khép Tương Tư

Tác giả: Thiên Ân

Khép tương tư gối mỏng ở đầu giường
Chùm bé dại bay hương vào thăm thẳm
Em sang sông dường như từ lâu lắm
Khúc yêu thương chưa tắm mát chân trời

Khép tương tư với mơ ước đẫm môi
Mùa gõ mùa phai phôi muôn sắc lá
Ai giẫm nát con đường tình nắng hạ?
Trang thơ xưa vội vã gom sắc màu

Khép tương tư vỡ vụn mộng mai sau
Chiếc lá cuốn chìm sâu vào dĩ vãng
Mây mùa thu vẫn ôm đồm u ám
Tiếng buồn rơi hạn hán vạn linh hồn

Khép tương tư cho sông cạn núi mòn
Ủ rũ bóng bồn chồn cả gan ruột
Thời gian trôi ai rầu rầu não nuột?
Tuổi trời chiều hài hước đã già nua

Khép tương tư cho ngọn cỏ gió đùa
Lướt thướt mãi chanh chua men đời đắng
Tình đã mất trôi trôi về vô tận
Buồn vây quanh mưa nắng bạc mái đầu

17, Một Đóa Tương Tư

Tác giả: Thiên Ân

Một đóa tương tư ta hái
Đồi mơ ngày ấy căng tròn
Uyển chuyển , du dương , mềm mại
Thử hỏi ai con ngươi mòn

Một đóa tương tư thầm kín
Ngập ngừng ai mãi cong môi
Nụ hôn ngày nao kết dính
Con đường giọt nắng nằm phơi

Một đóa tương tư đẫm sắc
Hương bay mát mẻ đất trời
Bóng chiều khoan thai dìu dặt
Chiếc lá khép bờ mi thôi

Một đóa tương tư bỏ lại
Ấp ôm trọn nghĩa đá vàng
Qua ngõ tình yêu ngần ngại
Gót hài thả mộng thênh thang

Một đóa tương tư chợt hé
Giở trang hạnh phúc mời yêu
Đâu dễ tan đàn xẻ nghé
Hồn say ngây ngất trong chiều

18, Tương Tư Bỗng Ghé

Tác giả: Thiên Ân

Tương tư bỗng ghé áo dài
Hỏi Trời ai níu mây bay bốn mùa?
Ngập ngừng , ve vãn bóng trưa
Ai còn bẻ nhánh sông xưa thuở nào?

Tương tư trọn gói chiêm bao
Ấp e , e ấp nôn nao bồn chồn
Thuở em xí xọn , mi nhon
Thơ thơ thẩn thẩn lối mòn cuống chân

Tương tư nhu nhú lá mầm
Trần gian đếm thử cù lần hỡi ai?
Trộm nhìn dáng ngọc đôi ngày
Tình loang trên dấu vân tay đôi lần

Tương tư mọc cánh phong trần
Ngổn ngang lục bát gieo vần lan man
Tuổi đá vàng , tuổi đá vàng…
Ta còn mò mẫm tbiên đàng xa xôi

Tương tư mấp mé chân trời
Nhóc nheo đất thở thiếu hơi hợt hời
Thế là , hoa bướm vẽ vời…
Mùa chim làm tổ bên đời ở đâu?

19, Tương Tư Học Trò

Tác giả: Thiên Ân

Hộc bàn ngày ấy tương tư
Ta len lén nhét lá thư học trò
Chỗ ngồi men ủ dại khờ
Em vào lớp học bao giờ giở xem?

Lá thư “sứ giả” làm quen
Hồi âm chưa đến ,độ bền dẻo dai
Đôi lần heo héo, tình chai…
Ngồi trông phủ bóng ngáp dài than ôi!

Tiếc chi em chẳng trả lời!
Một thương ,hai ghét… đôi môi đắng lòng
“ Dã Tràng xe cát biển Đông”
Sợi dây định mệnh thẳng cong nửa vời

Tương tư dáng mỏng ,chiều rơi
Eo thon ,mắt biếc… về khơi ngọn nguồn
Lần theo chiếc bóng bốn phương
Em tan trường,em tan trường ,về đâu?

Tương tư về gác mái đầu
Thôi đừng thả cái móc câu rập rình!
Tương tư mọc rễ đầu đình
Bờ sông dòng nước đẩy mình vội xa

20, Anh Và Bóng Núi Tương Tư Biển Dài

Tác giả: Hà Huyền Chi

Chập chờn lá rượu bay lên
Tưởng như cánh bướm đậu trên môi người
Sáng ôm sóng nhớ tuyệt vời
Thơm hơi gió muối thơm trời vào thu

Lên cao, cao nữa, tít mù
Anh và bóng núi tương tư biển dài.

21, Ba Điều Ước Dành Cho Kẻ Tương Tư

Tác giả: Cạn Nguồn

Ba điều ước trời ban trong giấc mộng
Tôi đã dùng vào một buổi hôm nao

Nguyện ước đầu tiên được làm chiếu áo
Em vẫn thường mặc dạo phố chiều xuân
Để say mê bên thể xác trắng ngần
Tôi sẽ nhớ đời đời hương thân ái

Dẫu đã biết yêu thương không tồn tại
Có một ngày em thay áo cô dâu
Manh áo xưa theo năm tháng phai màu
Đủ mãn nguyện có một thời hạnh phúc

Nguyện ước thứ nhì xin thành chậu hoa cúc
Nở tươi vàng bên cửa sổ phòng em
Để bình minh sau giấc ngủ êm đềm
Em sẽ hôn tôi chào ngày nắng đẹp

Nguyện ước cuối cùng xin thành đôi dép
Được theo em trên những nẻo đường tình
Được mân mê vào những ngón thon xinh
Dù sẽ phải đớn đau trên gai nhọn

Em có biết những đêm tôi chờ đón
Giấc mơ nào được mãi mãi bên nhau
Xin hãy yêu mộng tôi vốn ngọt ngào
Em đến nhé, van em xin đến nhé

22, Bán Tương Tư

Tác giả: Lãng Khách

Ngọn gió nam chiều nay mang hương tóc
dỗ mặt trời đỏ mắt nhớ làn mây
Cỏ tàn đông vén sương nhìn ngơ ngác
lạnh chiều qua khác khác lạnh chiều nầy

… Gót hài son giẵm mộng đã về !
Thơ Tôi nghiêng ngô nghê vần điệu
Viết mãi một điều đọc không ai hiểu
là… nhớ thôi ! sao như thiếu ngôn từ

À ơi … Tôi bán tương tư
Em giàu quyến rủ xin từ tâm mua
Một nhớ Tôi bán bốn mùa
Còn chừng trăm nhớ chắc vừa đời Em…

À ơi … Hoa nở thơ xinh
Mỗi cánh là một điêu linh ngọt ngào
Bướm bay quanh nụ chiêm bao
Si hương quên mất gai đau đợi chờ

À ơi … con bướm ngu ngơ…

23, Bao Giờ Thôi Hết Tương Tư

Tác giả: Thiên Ân

Bao giờ thôi hết tương tư ?
Hoàng hôn lãng đãng rơi từ chốn nao ?
Em vào thăm thẳm mùa sau
Thương dùm con cá cắn câu bao giờ ?

Tiếc công năm tháng đợi chờ
Đánh vần lộn xộn tình cờ vần yêu
Mùi hương mái tóc mỹ miều
Má hồng ửng đỏ liêu xiêu tơ lòng

Tương tư chim sáo sổ lồng
Ngậm ngùi bờ bến đục trong ngậm ngùi
Chiều mang rời rạc buồn vui
Trăm nghìn cay đắng sụt sùi cơn đau

Bao giờ ôm ấp trăng sao
Gió mây , mây gió nôn nao tuổi đời
Tình yêu không tiếng rao mời
Rụt rè khóa chặt tiếng cười vỡ đôi

Bao giờ hạnh phúc muôn nơi
Ta người đi lạc cuối trời bơ vơ
Xin qua dốc đá dại khờ !
Thời gian chiếc lá ỡm ờ vờn trôi

24, Giọt Lệ Tương Tư

Tác giả: Lê Cảnh Tiến

Giọt lệ tương tư rớt xuống hồn
Người ngồi sắp xếp cuộc ly hôn
Sương khuya thấm áo thành dòng chảy
Nắng sớm nghiêng vai đọng sợi buồn
Để kẻ sầu đời nghe gió hát
Còn người dệt mộng thấy mưa tuôn
Năm canh khổ sở lòng rầu rĩ
Giữa những cơn mưa lướt trắng cồn ./.

25, Đêm Tương Tư

Tác giả: Hữu Anh

Cầm bút lên viết vội mấy dòng thơ
Cuộc đời ơi mi như một giấc mơ
Ta đang sống nhưng lòng ta đã chết
Ta đứng lặng nhìn thời gian trôi hết
Tiếc nuối cho một thân xác vô hồn
Cuộc đời ơi dẫu mi vẫn trường tồn
Nhưng chút cả nỗi buồn cho nhân thế
Đêm cay đắng đôi bờ mi ngấn lệ
Đành buông mình cho thơ giết tâm tư
Niềm vui đi không một tiếng tạ từ
Buồn chợt đến bàng hoàng trong gang tấc
Tim buốt nhói như tay em siết chặt
Giết lòng tôi lặng lẽ với dịu êm
Cuộc đời em đài các với êm đềm
Nên nào dám ngỏ tình tôi tay trắng
Xua bóng em tim tôi tĩnh lặng
Được yêu người mơ ước quá cao sang
Đêm đã khuya sương đọng ánh trăng tàn
Như tình tôi chết dần theo năm tháng.

26, Đi Tìm Tương Tư

Tác giả: Edwin Tran

Những ngày buồn lang thang vô định
Anh nghe lòng nhuốm bịnh yêu em
Xin em gởi chút êm đềm
Dội mưa nhỏ hạt thấm mềm tim khô

Mưa rủ buồn rơi chia hai lối
Lối rơi về ngỏ tối trong tim
Lối rơi ra bể đắm chìm
Muôn thương ngàn nhớ đi tìm tương tư

27, Chiếc Bóng Tương Tư

Tác giả: Đóa Hoa Hồng

Ai làm chiếc bóng theo ai
Thấy bên mình có bóng dài chung đôi
À đây chiếc bóng bên đồi
Nghiêng nghiêng bóng đổ đứng ngồi theo ta
Tưởng rằng chiếc bóng đã xa
Ai ngờ chiếc bóng theo ta đêm ngày
Ta tìm chiếc bóng hôm nay
Để chia tâm sự tình say đêm nầy
Ô kià chiếc bóng gầy gầy
Đứng bên nghe những tỏ bầy trong tim
Thương ai chiếc bóng đi tìm
In trên tường những nỗi niềm riêng tư
Thương ru chiếc bóng trầm lưu
Về bên ta nhé tương tư bóng rồi

28, Chiếc Lá Tương Tư

Tác giả: NuocMatMuaThu

Lìa cành lá vẫn nhớ thương cây
Ấp ủ tình ai năm tháng dài
Chẳng mặc trời mang giông bão tố
Yêu còn vẫn giữ chữa hề thay

Mưa đổ xuống trần mưa khóc ai
Mưa rơi trên những đoạn đường dài
Không anh bỗng thấy đời vô nghĩa
Thổn thức lòng em mắt lệ cay

Rồi buồn cứ ngỡ cả trần gian
Cảnh đẹp chung quanh chợt úa tàn
Nắng núp trong mây trời chẳng sáng
Đêm về gió thổi khóc tình tan

Không anh bỗng thấy dạ mình sầu
Giấy trắng thơ tình đẫm giọt châu
Nắn nót mà sao lời chữa trọn
Nên còn thức suốt cả đêm thâu??

29, Chớm Bệnh Tương Tư

Tác giả: Thiên Ân

Ngày em chớm bệnh tương tư
Tơ tình giăng mắc khư khư nỗi lòng
Quắt quay ửng đỏ má hồng
Bồn chồn gan ruột bên dòng thời gian

Đứng ngồi chìm nổi đa đoan
Bến bờ day dứt ngập tràn đáy tim
Thương anh , lặn lội kiếm tìm
Ngày ngày ôm nhớ , đêm đêm hao gầy

Ngôi sao rời rạc lạc bầy
Đăm chiêu đôi mắt rứt ray muôn chiều
Lo âu , ngẫm nghĩ cho nhiều
Đất trời bày tiệc tình yêu bao giờ ?

Anh thầm hái trái non tơ
Sống ai cũng có giấc mơ nồng nàn?
Một hôm ngọn gió đi hoang
Môi em chưa độ chín vàng thơm tho

Ngày mình kết tóc xe tơ
Trần gian lắm kẻ dại khờ cuồng ghen
Thói đời ong bướm bon chen
Tham lam , ve vãn , trắng đen tỏ tường

Tương tư đậu kín đầu giường
Chập chờn giấc ngủ nhớ thương âm thầm
Reo thi vừa mọc lá mầm
Thương nhau trọn kiếp tơ tằm hạt gieo

30, Cuội Tương Tư

Tác giả: Thiết Dương

Một giấc chiêm bao tận cõi trời
Ta thành chú cuội đến đây chơi
Kiếm nàng tiên nữ hằng mơ gặp
Ôm gốc cây đa chẳng muốn rời
Năm tháng đưa thoi lòng vẫn đợi
Đêm ngày thổi sáo mộng nào vơi
Thiên thu ái khúc xin còn mãi
Để nốt tương tư vọng suốt đời.

Bình chọn

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây