Ngọc Tặng

0
35

Ngọc tuyệt vời anh trao cho em,
Mười năm em có giở ra xem?
Sắc trời hôm ấy, hoa hôm ấy,
Rừng mới tan sương, trúc rủ rèm.

Bên Quán Ông Già, ngọc gửi em
Mười năm em có giở ra xem?
Áo em xanh biếc, mây xanh biếc,
Tay đã chia rồi lại níu thêm.

Trong tim, trong mắt ngọc vô hình,
Hơn cả lưu li ngọc hữu hình.
Một ánh ngân dài hơn tiếng nói,
Muôn vàn im lặng ngọc làm thinh.

Từ em biên giới bặt mười năm,
Ngọc ấy thường anh vẫn dở thăm.
Đông lạnh ấp iu nhờ ngọc ấm,
Đêm đen, ngọc lại sáng như rằm.

Mười năm in mãi áo xanh em,
Nay gặp nhau trên mấy bậc thềm,
Ngọc Quán Ông Già, bên trúc rủ,
Mười năm em có giở ra xem?

1960

Bình chọn

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây