Không Đề (IV)

0
74

Sông cũng như tình yêu – sông thiên vị
Lấy mãi phù sa bên lở đắp bên bồi
Sóng vỗ về bờ cỏ non tươi
Lá xanh mướt cơn mưa vừa gội

Vạt đất mới bàn tay chai mới
Gió đầu hè mải cuốn bụi chân đê…
Ôi cuộc đời gần gụi nhường kia
Phải tuổi ta với tuổi đời cùng sinh đẻ
Ngày mai thôi nhìn quãng đời này xa lạ
Trong lòng mình – khi tình ái đã đi qua
Vệt chai thôi ẩn dưới làn da
Hết khát vọng dẫu cuộc đời vẫn trẻ
Thoáng sợi bạc trên mái đầu bỡ ngỡ
Chỉ còn thơ ta viết lúc yêu nhau
Mà ta quên. Mấy chục năm sau
Đọc thơ ta có người còn xúc động
Cỏ thì xanh dòng sông còn vỗ sóng
Gió đầu hè mải cuốn bụi chân đê…

Bình chọn
Bài trướcSẽ Có Mãi Cô Bé Mười Sáu Tuổi
Bài tiếp theoBao Giờ Ngâu Nở Hoa

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây