Trung Du

0
35

Tiếng ai hát bên kia đồi cọ nắng
Hoa lau bay, dốc vắng, khói chiều xanh
Nhà ai ở chênh vênh sau bãi sắn
Những đồi sơn, đồi trẩu lá rung rinh

Hoa sở trắng, sim, mua đầy thung lũng
Làng trung du ít ruộng, lắm gò nương
Quả dọc chín, quả dứa vàng mật ngọt
Mùa trung du ít gạo, lắm cây vườn

Rừng đã hết, nhưng đồi nhiều giang nứa
Chưa luỹ tre, đường dậu lắm mây gai
Sông Thao chảy giữa bờ lau rậm lá
Sông trung du bãi hẹp đất chưa bồi

Con thác lớn để dành cho núi thẳm
Hạt phù sa còn phải gửi đồng bằng
Xuôi Vũ Ẻn những thuyền nan chở trám
Mùa hái chè, anh có lên chăng?

Chỉ ga nhỏ giữa đường xa tít tắp
Ga trung du vang mãi tiếng còi tàu
Mưa trên cọ bàng hoàng rồi vụt tạnh
Phút gặp nhau đã kịp nói gì đâu

Vắng đồng muối mặn mòi, xa biển lúa
Chỉ chè xanh thăm thẳm những đêm sâu
Búp chè đắng xin làm người ấm dạ
Nắng mưa ai, lá cọ nón che đầu

Là trung du cho đồng bằng gặp núi
Không phải đích của sông, vẫn gửi nắng cho buồm
Nghe thao thức giữa hai đầu gió thổi
Mai xa rồi, anh có nhớ về không?

Bình chọn
Bài trướcKhán Giả Của Tôi
Bài tiếp theoKhúc Hát Những Người Anh

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây